planet-loading-for-circle
Thuy Hoang
Dolomites Italy – Vương quốc đá trên mây

Có những nơi không cần giới thiệu nhiều. Chỉ cần đứng trước nó, bạn tự biết mình đang ở đâu. Dolomites là một nơi như thế.

(Nguồn ảnh: sưu tầm)

Vùng núi đá ở phương Bắc nước Ý này không mở ra theo cách quen thuộc. Nó không đổ ập vào mắt người nhìn bằng một cảnh quan duy nhất, mà hiện ra từng lớp một: mây trôi ngang tầm mắt, đá dựng đứng phía xa, thung lũng sâu bên dưới và bầu trời dường như ở rất gần. Dolomites khiến người ta giảm tốc một cách tự nhiên, như thể nhịp đi nhanh không còn phù hợp với không gian này nữa.

Nằm giữa các vùng Trentino - Alto Adige, Veneto và Friuli Venezia Giulia, Dolomites trải dài dọc dãy Alps và được UNESCO công nhận là Di sản Thiên nhiên Thế giới. Nhưng danh hiệu ấy chỉ là một phần rất nhỏ. Điều khiến Dolomites ở lại lâu trong ký ức là cách ánh sáng chạm vào đá, và cách con người dần im lặng khi ở giữa những dãy núi này.

Khi bước vào một không gian khác của thời gian

Cảm giác đầu tiên khi đến Dolomites không phải choáng ngợp, mà là lệch nhịp. Mọi thứ ở đây cao hơn, rộng hơn và yên tĩnh hơn những gì ta quen. Đá dolomite có màu xám bạc, nhưng dưới nắng sớm, chúng ánh lên sắc hồng nhạt. Đến chiều, màu đá sẫm lại, như thể cả dãy núi đang khép dần một ngày dài.

(Nguồn ảnh: sưu tầm)

Người ta đến Dolomites vì hiking, trekking hay những bức ảnh đã thấy nhiều trên mạng xã hội. Rồi rất nhanh, bạn hiểu ra rằng nơi này không hợp với việc đi vội. Đường mòn men theo triền cỏ, những đoạn dốc lên cao thật chậm và các rifugio nhỏ nép mình trên sườn núi khiến bạn tự nhiên bước chậm lại, như một phản xạ rất nhẹ.

Dolomites không đặt ra thử thách để bạn chinh phục. Nó chỉ mở đường, và để bạn tự quyết định mình sẽ đi bao xa.

Seceda – Nơi mây không còn ở trên trời

Từ Ortisei, cáp treo đưa bạn lên Seceda trong vài phút. Nhưng khoảnh khắc cabin mở ra, cảm giác như vừa bước sang một tầng không gian khác.

Đường sống núi của Seceda kéo dài, sắc nét như một nét vẽ dứt khoát trên nền trời. Một bên là vách đá dựng đứng, bên kia là thảm cỏ mềm trải xuống thung lũng. Đứng ở đây, bạn không còn nhìn mây từ dưới lên nữa. Mây trôi ngang tầm mắt, đôi lúc tụ lại dưới chân, khiến ranh giới giữa đất và trời trở nên mờ đi.

(Nguồn ảnh: sưu tầm)

Ở Seceda, không cần làm gì nhiều. Chỉ cần đứng yên một lúc, để gió lướt qua, để ánh sáng thay đổi rất chậm trên bề mặt đá. Mùa hè, nơi này xanh và thoáng, thích hợp cho những cung trekking nhẹ. Mùa thu, cỏ ngả vàng, ánh nắng dịu lại, mọi khung hình đều có chiều sâu. Mùa đông, tuyết phủ kín, Seceda trở nên tĩnh lặng, gần như trừu tượng.

Seceda không gây ấn tượng bằng quy mô. Nó gây ấn tượng bằng cảm giác đứng giữa khoảng không, nơi mọi suy nghĩ dường như được giữ lại phía sau.

Tre Cime di Lavaredo – Ba đỉnh đá và sự im lặng cần thiết

Rời Seceda, hành trình tiếp tục đến Tre Cime di Lavaredo. Ba khối đá khổng lồ đứng tách biệt giữa cao nguyên, không cần giới thiệu, không cần chú thích. Chỉ cần nhìn thấy, bạn tự hiểu vì sao nơi này trở thành biểu tượng của Dolomites.

Trước Tre Cime, cảm giác rõ ràng nhất là im lặng. Không phải vì không có gió, mà vì cảnh vật quá lớn khiến mọi âm thanh khác trở nên dư thừa. Đường trekking vòng quanh ba đỉnh đá kéo dài khoảng vài giờ, đủ để bạn quan sát sự thay đổi rất chậm của ánh sáng và màu đá.

(Nguồn ảnh: sưu tầm)

Buổi chiều, khi mặt trời hạ thấp, ba đỉnh núi chuyển sang sắc vàng cam trầm. Bóng núi kéo dài trên mặt đất lạnh. Khoảnh khắc ấy không kéo dài lâu, nhưng đủ để người ta dừng lại, không phải để chụp ảnh, mà để nhìn thêm một chút.

Ở Tre Cime, bạn không có cảm giác mình vừa hoàn thành một điều gì đó. Bạn chỉ cảm thấy mình đã đi qua một nơi quan trọng.

Lago di Braies – Một khoảng lặng giữa hành trình

Sau đá và gió, Lago di Braies xuất hiện như một nốt lặng đúng lúc. Hồ nước nhỏ nằm giữa núi, mặt nước phẳng và trong đến mức phản chiếu toàn bộ không gian xung quanh.

Buổi sáng ở Braies rất yên. Sương mỏng phủ nhẹ mặt hồ, những chiếc thuyền gỗ xếp hàng bên bờ, không vội vã. Khi chèo thuyền ra giữa hồ, âm thanh duy nhất là tiếng nước khẽ rẽ dưới mái chèo. Mọi chuyển động đều chậm, và vì thế trở nên rõ ràng hơn.

(Nguồn ảnh: sưu tầm)

Mùa thu, lá vàng và đỏ rơi xuống mặt nước, trôi nhẹ theo từng gợn sóng. Mùa đông, hồ đóng băng, không gian trở nên tĩnh đến mức bạn có thể nghe rõ tiếng bước chân mình.

Braies không cố gắng gây ấn tượng. Chính sự tiết chế ấy khiến nơi này ở lại rất lâu trong ký ức.

Cortina d’Ampezzo – Nơi con người tìm được chỗ đứng

Sau những ngày ở giữa núi, Cortina d’Ampezzo mang lại một cảm giác khác. Thị trấn nằm trong thung lũng, được bao quanh bởi những dãy núi cao. Núi hiện diện rất rõ, nhưng không áp sát, không lấn át, như thể chừa lại một khoảng vừa đủ để con người sinh hoạt, nghỉ ngơi và tiếp tục hành trình.

Ban ngày, Cortina là điểm xuất phát cho những cung trekking và skiing dẫn lên cao. Ban tối, thị trấn dịu lại với ánh đèn vàng hắt ra từ các quán nhỏ, mùi bánh nướng và tiếng trò chuyện vang nhẹ trong không khí lạnh. Mùa đông, tuyết phủ mái nhà, không khí lễ hội lan khắp các con phố. Mùa hè và mùa thu, Cortina trở nên yên tĩnh hơn, thích hợp để dừng lại sau những ngày đi núi dài.

(Nguồn ảnh: sưu tầm)

Ở Cortina, người ta không cần phải làm gì nhiều. Một buổi sáng chậm rãi với cà phê nóng nhìn ra thung lũng, một buổi chiều dạo quanh những con phố nhỏ, hay chỉ đơn giản là ngồi yên và nhìn ánh sáng đổi màu trên sườn núi phía xa. Nhịp sống ở đây vừa đủ để bạn nghỉ ngơi, nhưng không khiến bạn quên mất mình đang ở giữa Dolomites.

Cortina không cố trở thành trung tâm. Nó tồn tại vừa đủ, để người ta cảm thấy an toàn, và để nhắc rằng dù có dừng lại ở đâu, núi mới là điều ở lại lâu nhất. 

Dolomites qua các mùa

Dolomites thay đổi rất rõ theo mùa, và mỗi mùa mang một nhịp điệu riêng.

Mùa hè là thời điểm của trekking và hiking. Trời cao, gió thổi đều trên các sườn núi, những con đường mòn mở rộng và bước chân trở nên nhẹ hơn. Mùa thu mang đến sắc vàng, đỏ và ánh sáng mềm. Buổi chiều xuống chậm, đủ lâu để người ta đứng lại thêm vài phút mà không thấy sốt ruột. Mùa đông phủ tuyết lên toàn bộ vùng núi. Không gian trở nên tĩnh hơn, tiếng động nhỏ cũng vang xa, và các thị trấn sáng đèn giữa nền trắng.

Không có mùa nào đẹp nhất. Chỉ có mùa phù hợp với cách bạn muốn đi.

(Nguồn ảnh: sưu tầm)

Di chuyển và lưu trú

Dolomites có thể tiếp cận từ Venice, Verona hoặc Milan. Từ đây, bạn đi tàu đến Bolzano, Bressanone hay Dobbiaco, rồi tiếp tục bằng bus hoặc cáp treo để tiến dần vào vùng núi. Hành trình không quá phức tạp, nhưng đủ chậm để bạn cảm nhận sự thay đổi của cảnh quan theo từng chặng.

Ortisei là lựa chọn phù hợp nếu bạn muốn khám phá Seceda. Dobbiaco thuận tiện cho Lago di Braies. Cortina d’Ampezzo thích hợp khi bạn muốn kết hợp những ngày đi núi với khoảng thời gian nghỉ ngơi trong thị trấn.

Nếu muốn hiểu Dolomites sâu hơn, hãy thử ở lại một đêm trong rifugio trên núi. Đêm ở đó rất khác. Trời đầy sao, gió lùa qua mái gỗ, và khi mọi ánh đèn phía thung lũng đã tắt, bạn nhận ra mình đang ở rất xa những nhịp sống quen thuộc.

(Nguồn ảnh: sưu tầm)

Khi rời Dolomites…

Khi rời Dolomites, bạn sẽ nhận ra mình mang theo nhiều thứ hơn hành lý.

Đó có thể là khoảnh khắc đứng trên Seceda, thấy mây không còn ở trên trời nữa. Là hơi lạnh từ Tre Cime thoáng qua rồi để lại một dấu ấn rất riêng trên gương mặt. Là hình ảnh chiếc thuyền gỗ ở Braies, khẽ nghiêng theo từng nhịp chèo.

Không có lời hứa hẹn, không có sự níu giữ, nhưng Dolomites vẫn khiến người ta muốn quay lại, như cách bạn nhớ tới một điều đẹp đẽ đã từng chạm vào mình.

✈️ Hãy đến Dolomites.

Để mây trời và đá kể bạn nghe một câu chuyện khác về chính mình.